Giải đấu U23 Châu Á đã khép lại nhưng dư âm của những trận đấu tuyết trắng phủ đầy vẫn còn đọng lại trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam. Các cầu thủ của chúng ta đã chiến đấu hết mình bên cạnh những đội bóng mạnh của châu lục và giành vị trí Á quân. Tuy có một chút tiếc nuối song không có gì là hổ thẹn, các chàng trai của U23 Việt Nam đã trở về trong niềm tự hào và sự tung hô của hàng triệu trái tim người Việt. Khi trận đấu kết thúc là lúc mở ra những câu chuyện bên lề vinh quang. Xôn xao trong những ngày gần đây là sự nhận xét về phong độ thi đấu của Nguyễn Công Phượng.

Công Phượng vốn là một chân sút trẻ, có thể nói là một tiềm năng trong bóng đá Việt Nam những năm trở lại đây. Lối chơi và khả năng săn bàn của chàng cầu thủ mang áo số 10 làm mê mẩn trái tim người hâm mộ. Anh được kỳ vọng sẽ là người tiếp bước cầu thủ Công Vinh, trở thành chủ lực trên hàng công của đội tuyển Việt Nam. Nhưng điều khiến khán giả băn khoăn hiện nay là phong độ tại giải U23 Châu Á của Công Phượng không được tốt? Trong khi Nguyễn Quang Hải lại chơi cực kỳ xuất sắc và trở thành nhân tố chủ lực trong thành tích vào tới trận chung kết của U23 Việt Nam.

Chứng kiến sự nổi bật của Quang Hải, không ít người hâm mộ tỏ ra tiếc nuối hay buồn cho Công Phượng. Từ chỗ là cầu thủ sáng giá nhất, chân sút xứ Nghệ lại thi đấu mờ nhạt và không để lại quá nhiều ấn tượng. Phải đến ngày trở về, chàng tiền đạo 23 tuổi người xứ Nghệ mới tiết lộ uẩn khúc đằng sau những bước chạy của mình. Anh thực sự là một người hùng thầm lặng của U23 Việt Nam.

Theo đó thì từ trước giải đấu anh đã bị chấn thương ở cổ chân. Bước vào những trận đấu quyết liệt, Phượng liên tục chịu những tác động đúng vào vết thương. Để có thể thi đấu trong đội hình, anh buộc phải dùng thuốc giảm đau. Với tình trạng vết thương chưa hồi phục như thế, tiền đạo xứ Nghệ vẫn góp mặt trong cả 6 trận đấu của U23 Việt Nam. Vị trí của anh trên sân thường xuyên phải tăng tốc, xử lý và chịu “đòn” từ hậu vệ đối phương. Khi đội nhà mất bóng, Phượng là tuyến phòng ngự đầu tiên.

Anh đảm nhiệm vai trò là chim mồi, thu hút đối thủ giúp Quang Hải hay các đồng đội khác có cơ hội tỏa sáng. Đó là tinh thần đoàn kết cần có của một đội bóng, mỗi người lĩnh một sứ mệnh, hỗ trợ nhau để giành lấy chiến thắng. Có thể nói rằng, dù từ những gì khán giả chứng kiến Công Phượng chỉ vào vai “nam phụ”, song trên khía cạnh chiến lược sân cỏ, anh lại là mảnh ghép vô cùng quan trọng.

Bóng đá là một môn thể thao tập thể, mỗi cá nhân phải hóa chung vào dòng chảy đó. Cho nên, có lẽ giải đấu này chưa phải là một thành công rực rỡ của Công Phượng nhưng trong lòng những người hâm mộ anh vẫn là một “người hùng” – dẫu thầm lặng nhưng chẳng thể thiếu. Hi vọng rằng, khoảng lặng này sẽ giúp chàng tiền đạo xứ Nghệ phát triển hơn nữa trong tương lai.

Bình luận