West Ham United là một đội bóng đến từ phía Đông thành phố London. Câu lạc bộ này đã từng đoạt các cúp FA, C2 châu Âu và cúp quốc gia Anh. West Ham United có sân nhà là Olymic, này gọi với tên sân vận động London, có sức chứa khoảng 60 nghìn cổ động viên. Hiện câu lạc bộ này đang chơi ở giải Ngoại hạng Anh.

Tin tức mới nhất về CLB West Ham United:

I/ Qúa trình hình thành và phát triển

  • Thời kỳ sơ khai

West Ham United được thành lập năm 1895 với tên gọi Thames Ironworks F.C vì các thành viên trong câu lạc bộ đều từ công ty Thames Ironworks and Shipbuilding. Người đứng ra thành lập đội bóng lúc đó gồm có trọng tài các giải bóng ở địa phương là ông Dave Taylor và chủ công ty ông Arnold Hills. Các thành viên ban đầu của câu lạc bộ chủ yếu là công nhân trong công ty.

Chiếc cúp đầu tiên mà câu lạc bộ giành được là giải cúp Liên đoàn bóng đá West Ham năm 1895. Năm 1897, họ đoạt cúp vô địch giải bóng đá London. Họ bắt đầu sự nghiệp thi đấu bóng đá chuyên nghiệp vào năm 1898 khi tham gia vào giải bóng đá hạng Nhì khu vực phía Nam và được nâng lên hạng Nhất ngay trong năm đó. Một năm sau đó, dù bị xếp thứ hai từ dưới lên nhưng đội bóng đã xây dựng được khả năng cạnh tranh của toàn đội. Tháng 4/ 1900 sau khi đánh bại đội bóng đồng hương Fulham 5-1, họ đã xuất sắc giữ chân ở giải hạng Nhất.

Tháng 6 năm 1900 đội bóng phải tan rã do những tranh chấp về điều hành và tài chính. Tuy nhiên, ngay tháng 7 cùng năm thì đội bóng đã được tái thành lập, lấy tên là West Ham United, đứng đầu là Syd King với Charlie Paynter là trợ lý. Bởi vì nguồn gốc thành lập từ nhà máy sắt và đóng thuyền nên đội bóng vẫn có biệt danh là “Người sắt” cũng như “Những chiếc búa”.

  • Những trận đấu đầu tiên

West Ham United bắt đầu tham gia giải đấu Liên đoàn phía Tây từ mùa giải 1901, trong khi đó họ vẫn tiếp tục đá ở giải hạng Nhất khu vực phía Nam.

Năm 1907, sau khi giành chức vô địch giải bóng đá hạng 1B Liên đoàn phía Tây, đội bóng tiếp tục đánh bại đội Fulham với tỉ số 1-0 ở giải hạng 1A và vô vô địch toàn giải hạng Nhất.

Năm 1904, West Ham United chuyển đến sân Boleyn Ground ở khu vực Upton Park. Trận đấu đầu tiên của đội bóng trên sân này chính là trận gặp Milwall, một đội bóng vô cùng quyết liệt lúc bấy giờ, thu hút được hơn 10,000 khán giả đến với sân. Trong trận này West Ham United đã thắng 3-0 trước kình địch của mình.

Năm 1919, West Ham United tham gia giải đấu hạng Hai, trận đấu đầu tiên của họ gặp Lincoln City có tỉ số là 1-1. Năm 1923 đội bóng được cân nhắn lên thi đấu ở giải hạng Nhất và lần đầu tiên lọt đến trận chung kết cúp FA, thi đấu ở sân vận động Wembley. Trận đấu đầy gay cấn gặp đội Bolton Wanderers ấy được mệnh danh là “chung kết Ngựa trắng” đã kết thúc với tỉ số 2-0 nghiêng về đội Bolton.

Năm 1932, câu lạc bộ bị xuống hạng đá ở giải hạng Hai và vì vậy mà ông Syd King, sau 32 năm dẫn dắt câu lạc bộ đã bị sa thải. Trợ lý của ông King, Charlie Paynter lúc này lên nhậm chức huấn luyện viên trưởng đội bóng cho đến năm 1950 với tổng 480 trận đấu.

Trong vòng 30 năm sau đó, đội bóng chỉ được đá ở giải hạng Hai dưới sự dẫn dắt của Paynter và sau đó là Ted Fenton, người từng là cầu thủ của câu lạc bộ.

Năm 1958, Fenton đã thành công trong việc đưa đội bóng được thi đấu ở giải hạng Nhất. Dưới thời ông Fenton, West Ham United đã chiêu mộ được Malcolm Allison, ngoài ra các ngôi sao khác của câu lạc bộ cũng được phát triển và chiến thuật thi đấu cũng đã được điều chỉnh.

  • Thời kì hoàng kim

Năm 1961, Ron Greenwood nhậm chức huấn luyện viên trưởng thay cho Fenton, còn đội trưởng là cầu thủ trẻ Bobby Moore. Ngay sau đó, ông đã giúp cho đội bóng có những thắng lợi lớn đầu tiên. Vô địch cúp FA năm 1964 và vô địch cúp C2 châu Âu. Ở FIFA World Cup 1966 thì đội tuyển quốc gia Anh chủ yếu là các cầu thủ của câu lạc bộ West Ham United, bao gồm đội trưởng Bobby Moore, Martin Peters, Jeoff Hurst. Cả ba cầu thủ này đều trưởng thành từ đội trẻ của West Ham United. Họ đã được dựng tượng đài mừng chiến thắng World Cup nằm trên đường Barking Road.

Tượng đài mừng chiến thắng World Cup 1966
Tượng đài mừng chiến thắng World Cup 1966

Sau một khoảng thời gian khó khăn ở đầu mùa giải 1974-75, Greenwood được lên làm chủ tịch câu lạc bộ và chỉ định John Lyall làm huấn luyện viên đội bóng. Ngay lập tức thành công đến với đội bóng khi họ ghi được 20 bàn thắng trong nhiều trận liên tiếp và trở thành đội vô địch cúp FA cuối cùng với toàn các cầu thủ người Anh trong đội hình, sau khi đánh bại Fulman 2-0.

Năm 1976 đội bóng này đã lọt đến trận chung kết cúp C2 châu Âu, dù bị thua 2-4 trước đội Andelecht nhưng như vậy cũng là rất đáng mừng rồi.

  • Thời kì đầy biến động

Năm 1978, West Ham United một lần nữa bị xuống hạng và phải chơi ở giải hạng Hai. Lúc này Lyall vẫn là huấn luyện viên của đội bóng. Năm 1980, đội bóng này giành cúp FA sau khi đánh bại Arsenal nhờ bàn thắng của Trevor Brookings. Điều này khá là đặc biệt vì chưa có đội bóng hạng Hai nào vô địch cúp FA trước đó. Sau cúp FA đó, West Ham được lên thi đấu ở giải hạng Nhất mùa giải 1981. Ba mùa giải sau đó, câu lạc bộ West Ham United đã trụ hạng thành công và liên tiếp nằm trong top 10. Trong mùa giải 1985-86, họ đã xuất sắc nằm trong top 3, được gọi với cái tên chìu mến “ Những chàng trai 86”. Tuy nhiên, năm 1989 đội bóng lại có dấu hiệu tụt dốc. Đó là lý do Lyall bị sa thải sau 34 gắn bó với câu lạc bộ.

Lou Macari là người thế chỗ của Lyall, tuy nhiên chỉ được một mùa giải vì vị này có dính đến vụ cá cược trái phép từ ngày còn làm huấn luyện viên Swindon Town.

Sau khi Billy Bonds, một cựu cầu thủ của câu lạc bộ, làm huấn luyện viên trưởng thì mùa giải 1990-91, West Ham United một lần nữa được chơi ở giải đấu hạng Nhất. Tuy nhiên, ngay mùa giải sau đó họ đã phải quay lại với giải hạng Hai. Mùa giải 1992-93, West Ham United tìm được đường quay trở lại giải hạng Nhất và lần này họ đã xuất sắc trụ hạng sau 40 bàn thắng của Trevor Morley và Clive Allen và xếp thứ 2 chung cuộc sau chiến thắng 2-0 trước đội Cambridge United. Cũng vì thế mà họ được tham gia giải Ngoại hạng Anh.

Ông Bonds nhận thấy rằng ở đấu trường Ngoại hạng Anh thì rõ ràng câu lạc bộ cần sự thay đổi nhân sự cho phù hợp với tính chất của đấu trường. Joey Beauchamp, cầu thủ của Oxford United đã được chuyển nhượng cho câu lạc bộ này với giá 1,2 triệu bảng Anh. Khi đến với West Ham United, cầu thủ đắt giá này tỏ ra không mấy hạnh phúc, nhiệt tình và anh ta lấy lý do nhớ nhà cho việc đó. Việc này khiến huấn luyện viên Bonds không hề hài lòng chút nào. 58 ngày sau đó, cầu thủ xứ Oxford này đã được chuyển nhượng cho đội bóng Swindon Town với giá 800 nghìn bảng và trung vệ Adrian Whitbread với giá 750 nghìn bảng.

Tháng 8 năm 1994, Ridknapp trở thành huấn luyện viên của West Ham United. Dưới thời ông Ridknapp nhiều vụ chuyển nhượng đắt giá đã được thực hiện, nhưng không có đem lại thành công gì đáng kể cho câu lạc bộ.

Năm 1999, West Ham United kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 5, vị trí cao nhất họ có được kể từ sau năm 1986. Không lâu sau đó, độ bóng đoạt cúp Intertoto Cup của UEFA sau đi đánh bại đội bóng Metz của Pháp.

Tháng 6 năm 2001, sau những vụ chuyển nhượng thất bại và không tạo ra thành quả gì thì Ridknapp bị sa thải. Nhiều cái tên đã được cân nhắc để làm huấn luyện viên cho câu lạc bộ trong đó chủ yếu là các cựu cầu thủ của chính họ. Glenn Roeder, một người có tiền sử huấn luyện không mấy thành công. Sau mười năm ở giải hạng Nhất, đội bóng giờ đã bị xuống hạng. Nhiều cầu thủ tốt của câu lạc bộ đã rời đi như Joe Cole, Di Canio và Kanoute.

Mùa giải sau đó tình hình cũng không có gì khấm khá hơn, sau khi để thua Rotherham United, Roeder bị sa thải vào ngày 24 tháng 8 năm 2003.

Tháng 10, Pardew được bổ nhiệm làm huấn luyện viên đội bóng. Sau nhiều vụ chuyển nhượng hợp lý, năm 2005 West Ham United quay trở lại đấu trường Ngoại hạng Anh.

  • Từ năm 2005 đến nay

Mùa giải 2005-06 họ đứng thứ 9 chung cuộc và được vào đến chung kết cúp FA. Dù để thua Liverpool ở trận chung kết nhưng việc kéo một đội bóng mạnh như Liverpool phải phân định thắng thua bằng loạt sút penalty cũng là một thành công. Mùa giải sau đó, West Ham United được tham gia đấu trường UEFA Cup.

Các cầu thủ diễu hành xe bus ăn mừng chiến thắng năm 2005
Các cầu thủ diễu hành xe bus ăn mừng chiến thắng năm 2005

Tháng 8/ 2006, đội bóng chiêu mộ được Carlos Tevez và Javier Mascherano. Tháng 12 cùng năm, Pardew bị sa thải sau mùa giải không có gì đặc sắc, người thay thế ông là Alan Curbishley.

Các bản hợp đồng của Mascherano và Tevez đã được Premier League điều tra, người ta lo ngại rằng các chi tiết của vụ chuyển nhượng đã bị bỏ qua trong các bản ghi chính thức. Câu lạc bộ này đã bị kết tội và bị phạt trong một tháng triệu năm 2007. Tuy nhiên, West Ham đã tránh được một khoản khấu trừ điểm quan trọng trong việc tránh đi xuống hạng vào cuối mùa giải 2006-07. Sau sự kiện này, Chủ tịch Wigan Athletic, Dave Whelan, được hỗ trợ bởi các đội bóng khác có thể bị xuống hạng, bao gồm cả Fulham và Sheffield United, đã đe dọa hành động pháp lý. West Ham đã thoát khỏi sự xuống dốc bằng cách chiến thắng 7 trong số 9 trận gần nhất của họ, bao gồm cả chiến thắng 1-0 trước Arsenal, và vào ngày cuối cùng của mùa giải đã đánh bại Manchester United 1-0 với chức vô địch Champions League với mục tiêu của Tevez để kết thúc vòng 15.

Trong mùa giải 2007-08, West Ham duy trì một cách hợp lý trong nửa đầu của bảng xếp hạng, với Fredrik Ljungberg, Craig Bellamy và Kieron Dyer trong đội hình. Trận đấu cuối cùng của mùa giải ở Boleyn Ground, West Ham đã hòa 2-2 với Aston Villa, đảm bảo đạt được vị trí thứ mười với ba điểm trước đối thủ Tottenham Hotspur.

Huấn luyện viên Alan Curbishley từ chức vào ngày 3 tháng 9 năm 2008, người kế nhiệm ông là cựu tiền đạo Chelsea Gianfranco Zola, người đã tiếp quản vào ngày 11 tháng 9 năm 2008 để trở thành huấn luyện viên không phải người Anh đầu tiên của câu lạc bộ. Trong mùa giải 2008-09, West Ham đứng thứ chín, một sự tiến bộ.

Trong mùa giải 2009-10, West Ham đã bắt đầu mạnh mẽ với chiến thắng 2-0 trước Wolverhampton Wanderers mới được thăng cấp với các bàn thắng của Mark Noble và đội trưởng Matthew Upson mới được bổ nhiệm.

West Ham đã có một mùa giải không mấy ấn tượng, cũng may cuối cùng họ đã đánh bại Wigan 3-2 để vớt vát. Câu lạc bộ đã giành được 35 điểm từ 38 trận đấu, ít hơn 7 lần so với tổng số họ đã có khi xuống hạng bảy năm trước đó. Vào ngày 11 tháng 5 năm 2010, West Ham tuyên bố chấm dứt hợp đồng của Zola. Vào ngày 3 tháng 6 năm 2010, Avram Grant đã ký hợp đồng bốn năm để trở thành huấn luyện viên tiếp theo của West Ham. Đội bóng tiếp tục xuống phong độ. Một chiến thắng 4-0 của Football League Cup trong trận tứ kết với Manchester United là một điểm sáng trong mùa giải đáng thất vọng. Hammers đã lọt vào bán kết League Cup để thua Birmingham City và thua 2-1 Stoke City tại tứ kết cúp FA.

Tháng 5/ 2011, sau khi thua Wigan ở giải vô địch quốc gia, Grant bị sa thải. Vào ngày 1 tháng 6 năm 2011, Sam Allardyce được bổ nhiệm làm người thay thế của Grant.

Câu lạc bộ đã giành vị trí thứ 3 trong Giải vô địch bóng đá 2011-12 với 86 điểm và tham gia vào trận play-offs. Họ đánh bại Cardiff City trong trận chung kết play-off 5-0 kết thúc để đạt được trận chung kết với Blackpool tại Wembley vào ngày 19 tháng 5 năm 2012. Carlton Cole mở tỉ số, và mặc dù Blackpool đã gỡ hòa ngay đầu hiệp 2, Ricardo Vaz Tê ghi được người chiến thắng cho West Ham ở phút 87.

Chiến thắng cúp quốc gia năm 2012
Chiến thắng cúp quốc gia năm 2012

Câu lạc bộ đã giành vị trí thứ 3 trong Giải vô địch bóng đá 2011-12 với 86 điểm và tham gia vào trận play-offs. Trong năm 2013-14, West Ham đứng thứ 13 tại Premier League. West Ham đứng thứ 12 tại Premier League 2014-15, cao hơn một lần so với mùa giải trước. Vào cuối mùa giải Premier League 2016-17 West Ham đã kết thúc ở vị trí thứ 11. Tháng 7 năm 2017, Marko Arnautović trở thành bản hợp đồng ghi tên của West Ham, với khoản phí 25 triệu bảng từ Stoke City.

II/ Huy hiệu và Áo đấu

Huy hiệu giai đoạn 1987 – 1998
Huy hiệu giai đoạn 1987 – 1998
Huy hiệu giai đoạn 1998 – nay
Huy hiệu giai đoạn 1998 – nay

Biểu tượng chủ yếu sau năm 1900 là một cặp búa đinh tán gạch chéo; công cụ được sử dụng trong ngành công nghiệp đóng tàu. Những cái búa chéo cũng được đưa vào trong cánh tay của West Ham.

Một tháp màu vàng hoặc trắng sau đó (khoảng năm 1903-04) được thêm vào đỉnh. Lý do chính cho điều này dường như là để đại diện cho Tháp Anne Boleyn’s một tính năng áp đảo của Green Street House, một nhóm nhà Tudor ban đầu của các tòa nhà đứng bên cạnh Boleyn Ground cho đến khi bị phá hủy vào năm 1955. Green Street House còn được gọi là lâu đài Boleyn qua liên kết với Anne Boleyn. Biệt thự được cho là một trong những địa điểm mà Henry VIII đã cầu hôn nữ hoàng thứ hai, mặc dù không có bằng chứng tài liệu để ủng hộ truyền thống này. Có một số yếu tố khác có thể ảnh hưởng đến việc bao gồm đặc trưng lâu đài được cách điệu, ví dụ như để phản ánh sự đóng góp của câu lạc bộ đối với người chơi của Old Castle Swifts, hoặc việc áp dụng (1904) của lâu đài Boleyn Castle FC là đội dự bị của đội bóng khi họ tiếp quản sân của họ trên sân.

Một lá chắn đã được sử dụng trong nhiều lần lặp lại huy hiệu của câu lạc bộ, và hình dạng của phiên bản 2016 phù hợp với mặt cắt ngang của thân tàu HMS Warrior, chiếc tàu nổi tiếng nhất được xây dựng bởi Thames Ironworks. Tuy nhiên, xem xét sơ đồ của người vẽ bản thảo của con tàu đã nghi ngờ sự tương đồng giữa lá chắn và tàu.

Trang phục: Màu sắc áo đấu ban đầu của đội là màu xanh đậm, do Chủ tịch Thames Ironworks Arnold Hills là cựu sinh viên của Đại học Oxford. Tuy nhiên, nhóm nghiên cứu đã sử dụng nhiều loại dụng cụ khác nhau bao gồm các màu của claret và xanh da trời của Thames Ironworks, cũng như bộ áo đấu trắng hoặc xanh da trời. “Người sắt” thường xuyên sử dụng claret và màu xanh khi đấu ở sân nhà vào năm 1903.

III/ Sân vận động

Cho đến năm 2016, West Ham có trụ sở tại Boleyn Ground, thường được gọi là Upton Park, ở Newham, Đông London. Boleyn Ground là có thể chứa 35.016 người, và đã trở thành sân nhà của West Ham kể từ năm 1904. Trước đó, trong lần xuất hiện đầu tiên của Thames Ironworks, họ chơi tại đường Hermit Road ở Canning Town và một thời gian ngắn tại đường Browning ở East Ham, trước khi di chuyển đến Memorial Grounds ở Plaistow năm 1897. Họ giữ lại sân vận động trong quá trình chuyển đổi thành West Ham United và ở đó bốn mùa nữa trước khi chuyển đến Boleyn Ground vào năm 1904.

Sân vận động London (ban đầu được gọi là Sân vận động Olympic) là một sân vận động ở Stratford, tại Marshgate Lane ở thung lũng Lower Lea London, Anh. Sân được xây dựng để phục vụ Thế vận hội mùa hè 2012 và Paralympic, tổ chức các sự kiện khai mạc và bế mạc. Sau đó nó được cải tạo thành một sân vận động đa năng, với những người chủ yếu là CLB bóng đá West Ham United và Điền kinh Anh. Sân vận động nằm cách 6 dặm (10 km) về phía đông của trung tâm London. Sân có sức chứa khoảng 60 nghìn người và được thiết kế rất hiện đại với cấu trúc ba tầng có mái che khu vực ghế ngồi.

Sân vận động London
Sân vận động London

IV/ Chủ sở hữu

Kể từ khi thành lập West Ham United vào năm 1900 với tư cách là Công ty TNHH và Công ty TNHH Cộng đồng, cho đến khi bán cho tập đoàn Iceland vào năm 2006, họ đã được biết đến như là một câu lạc bộ “sở hữu gia đình”. Martin Cearns, chủ tịch từ năm 1990 cho đến năm 1992 và là thành viên của hội đồng quản trị cho đến năm 2006, là thành viên thứ ba trong gia đình làm chủ tịch. Gia đình ông đã được liên kết với West Ham từ nền tảng năm 1900. J.W.Y (Jimmy) Cearns làm việc cho Thames Ironworks và Công ty Đóng tàu và là thành viên sáng lập, và giám đốc (1900-1904, 1907-1934) của câu lạc bộ cho đến năm 1934. Con trai ông, W.J. Cearns là chủ tịch từ năm 1935 cho đến năm 1950. Ông John Cearns, L.C. (Len) Cearns, là giám đốc từ năm 1948, phó chủ tịch từ năm 1950 và là Chủ tịch từ năm 1979 cho đến năm 1990.

Terry Brown
Terry Brown

Terry Brown tham gia vào hội đồng quản trị vào tháng 11 năm 1990 và là chủ tịch từ tháng 5 năm 1992. Brown đã bị chỉ trích bởi một số người hâm do nhận thức về quản lý tài chính và nhân viên kém. Năm 2006, ông đã kiếm được 33,4 triệu bảng sau khi bán câu lạc bộ với giá 85 triệu bảng Anh cho một tập đoàn Iceland.

Năm 2006, Eggert Magnússon và Björgólfur Guðmundsson đã mua CLB. Vào ngày 18 tháng 9 năm 2007, Magnússon từ chức Chủ tịch điều hành nhưng vẫn giữ vai trò là chủ tịch điều hành của ban quản trị kiêm nhiệm một cơ cấu quản lý mới và sẽ giữ cổ phần của mình trong câu lạc bộ.

Vào tháng 1 năm 2010, David Sullivan và David Gold đã mua lại 50% cổ phần của West Ham, từ CB Holding, cho phép họ kiểm soát toàn bộ hoạt động và thương mại. Vào cuối tháng 5 năm 2010, David Gold và David Sullivan đã mua thêm 10% cổ phần trong câu lạc bộ với chi phí 8 triệu bảng (4 triệu bảng cho CB Holding, 4 triệu bảng đối với khoản nợ của câu lạc bộ). Lấy cổ phần chi phối lên 60%, họ tuyên bố rằng trong tương lai gần, họ có thể mở cổ phiếu cho người hâm mộ mua. Vào ngày 9 tháng 8 năm 2010, Gold và Sullivan tăng cổ phần của họ lên đến 30,6% mỗi “nhà đầu tư thiểu số”, (bao gồm cựu chủ sở hữu Terry Brown, mua thêm 3,8% của câu lạc bộ với chi phí khoảng 3-4 triệu bảng Anh) để lại Ngân hàng Straumur sở hữu 35% câu lạc bộ.

V/ Huấn luyện viên

Tên Quốc tịch Giai đoạn Thành tích
Syd King Anh 1901-1932 Vô địch cúp FA 1923
Charlie Paynter Anh 1932-1950
Ted Fenton Anh 1950-1961 Vô địch giải hạng Hai
Ron Greenwood Anh 1961-1974 Vô địch cúp FA

Vô địch cúp C2 châu Âu

Vô địch cúp Quốc gia

John Lyall Anh 1974-1989 Vô địch cúp FA: 2 lần

Vô địch cúp C2 châu Âu

Vô địch cúp Quốc gia

Lou Macari Scotland 1989-1990
Ronnie Boyce Anh 1990
Billy Bonds Anh 1990-1994
Harry Redknapp Anh 1994-2001 Vô địch Intertoto cup

Đứng thứ 5 giải Ngoại hạng

Glenn Roeder Anh 2001-2003
Trevor Brooking Anh 2003
Alan Pardew Anh 2003-2006
Alan Curbishley Anh 2006-2008 Vô địch quốc gia
Kevin Keen Anh 2008
Gianfranco Zola Ý 2008-2010
Avram Grant Israel 2010-2011
Kevin Keen Anh 2011
Sam Allardyce Anh 2011-2015 Vô địch quốc gia
Slaven Bilic Croatia 2015-2017
David Moyes Scotland 2017-

VI/ Cầu thủ

Tên Quốc tịch Ngày sinh Vị trí Số áo
Robert Green Anh 19/01/1980 Thủ môn 1
Peter Kurucz Hungary 30/05/1988 Thủ môn 28
Marek Stech Séc 28/01/1990 Thủ môn 29
Ruud Boffin Đức 05/11/1987 Thủ môn 31
Jake Larkins Anh 18/12/992 Thủ môn 46
Winston Reid New Zealand 03/07/1988 Hậu vệ 2
James Tomkins Anh 29/03/1989 Hậu vệ 5
Matthew Upson Anh 18/04/1979 Hậu vệ 15
Jonathan Spector Mỹ 03/01/1986 Hậu vệ 18
Manuel Da Costa Bồ Đào Nha 06/05/1986 Hậu vệ 22
Herita Nkolongo Ilunga CH Congo 25/02/1982 Hậu vệ 23
Wayne Bridge Anh 05/08/1980 Hậu vệ 36
Lars Jacobsen Đan Mạch 20/09/1979 Hậu vệ 37
Scott Parker Anh 13/10/1980 Tiền vệ 8
Jack Collison Xứ Wales 02/10/1988 Tiền vệ 10
Thomas Hitzlsperger Đức 05/04/1982 Tiền vệ 11
Luis Boa Morte Bồ Đào Nha 04/08/1977 Tiền vệ 13
Radoslav Kovac Séc 27/11/1979 Tiền vệ 14
Mark Noble Anh 08/05/1987 Tiền vệ 16
Julien Faubert Pháp 01/08/1983 Tiền vệ 20
Junior Stanislas Anh 26/11/1989 Tiền vệ 25
Gary O´Neil Anh 18/05/1983 Tiền vệ 32
Oliver Lee Anh 11/07/1991 Tiền vệ 34
Anthony Edgar Anh 30/09/1990 Tiền vệ 40
Jordan Brown Anh 23/10/1991 Tiền vệ 44
Carlton Cole Anh 12/11/1983 Tiền đạo 9
Pablo Edson Barrera Acosta Mexico 21/06/1987 Tiền đạo 12
Benedict McCarthy Nam Phi 12/11/1977 Tiền đạo 17
Freddie Sears Anh 27/11/1989 Tiền đạo 19
Ba Demba Senegal 25/05/1985 Tiền đạo 21
Zavon Hines Anh 27/12/1988 Tiền đạo 26

 

VII/ Thành tích

Trong nước

  • Cúp FA: 1964, 1975, 1980
  • Giải vô địch quốc gia: hạng 3 mùa bóng 1985-86
  • Siêu cúp nước Anh: 1964

Châu lục

  • Vô địch cúp C2 châu Âu năm 1965
  • Vô địch cúp Intertoto 1999

Dù không giành được nhiều thành tựu như những đội bóng tên tuổi khác như Liverpool hay Arsenal, nhưng West Ham United cũng đã khẳng định được tên tuổi của mình trong làng bóng đá Anh quốc. Nếu như không ngừng cố gắng, ai mà biết được đội bóng này có thể đi xa đến đâu cơ chứ.

Bình luận